Phát triển bản thân

Khi mình là một cái cây

Cái cây
Sáng hôm nay và sáng hôm qua nữa, khi tỉnh dậy mình cứ thấy nắng nhảy vào phòng mình, nghịch ngợm nhích từng tí một ra khỏi cửa sổ rồi dừng lại ở cây hương thảo và chậu ớt cảnh đến trưa.
Nhìn nắng sớm dừng lại ở cái cây, bất chợt mình nhảy lên trong đầu một suy nghĩ ” Nếu không ở hình hài con người thì mình muốn mình sẽ là một cái cây”
Vững vàng, xanh tươi và ngọt ngào là điều mà mình đã từng về hình dung về cái cây đó.
Mình cảm thấy kết nối với thiên nhiên, đất trời và vạn vật thông qua tất cả những gì mà mình có.
Cảm nhận được sự đớn đau khi lần đầu nứt ra từ cái vỏ hạt để rồi một mầm xanh nhú lên, mơn mởn, tràn trề nhựa sống.
Cũng sẽ bắt đầu huy động hết nội lực của mình, hòa vào đất, mở lời cùng đất hỏi răng: Đất ơi, có thể cho mình mở đường được không? Rồi thì quyện vào đất, chắt chiu những tinh hoa của đất, chuyển hóa những phân tử tốt đẹp đang bị vùi lấp gửi vào cơ thể mình, vào thân, vào cành, vào lá. Rồi thông qua đó, mang những diều đó hiện diện dưới ánh mặt trời.
Niềm kiêu hãnh vì được mang trọng trách lớn lao, để không phụ lòng những kỳ vọng của những người bạn bên dưới mặt đất kia, thân và lá lại giao hòa với ánh sáng, với gió mưa và bầu khí quyển.
Ánh nắng ơi, bạn đang thiêu đốt tôi ư ?
Không lá ơi, mình chỉ đang là một phần để bạn có thể lớn lên thôi, nhờ có mình mà bạn trao đổi được khí chất bên trong và bên ngoài đấy thôi. Mình cũng tỏa sáng để vạn vật xung xanh được nhìn thấy sự rực rỡ của bạn. Để biết rằng bạn có tồn tại trong thế giới này.
Cảm ơn ánh nắng. Còn gió ơi, bạn định quật ngã mình đấy ư?
Không cây ơi, mình mang hương thơm của bạn đi thật xa, tụi mình đi cùng nhau, làm cho nhau trở nên trong lành, tươi mát và dịu nhẹ.
Đôi khi sẽ hơi mạnh mẽ với bạn nhưng chỉ là một chút thử thách để bạn vững vàng hơn thôi.
Cảm ơn gió, nhờ bạn mang hương thơm đi xa nữa nhé. Mình biết ơn gió nhiều lắm.
Chào mưa, bạn định làm đau mình đấy sao ?
Không phải cây ơi, mình chỉ muốn giúp bạn gột rửa những bụi bặm đang bám đầy bạn, phải thật mạnh vì bụi đấy đã quá lâu rồi. Mưa sẽ làm bạn lại tươi mới, tinh nguyên như ngày đầu những chiếc lá mới đơm chồi hay giúp bạn cắt khỏi thân mình những khối u nhọt. Cùng với gió, chúng tớ cố gắng loại bỏ những điều tổn hại đến cậu và mang điều đó đi xa. Nhưng cũng không xa lắm đâu. Tụi mình trả lại điều đó ngay mặt đất, nơi gần nhất với những chiếc rễ của bạn.
Cảm ơn mưa.

Cái cây của mình đã như vậy đấy. Giao hòa với vạn vật để tạo ra một âm thanh mà không thể nghe bằng tai. Chỉ có thể để lên tay lên tim, nhắm mặt lại và cảm nhận nó.
Sáng nay ngồi nói chuyện, cây hương thảo bảo mình : này, tớ đang rực rỡ dưới ánh mặt trời và tỏa hương thơm mát.

Khi mình là một cái cây

You Might Also Like

No Comments

    Leave a Reply