Tản Mạn

Điều dũng cảm nhất năm 2022 – Review 2022

review năm 2022

Điều dũng cảm nhất năm 2022

Khi nhìn vào hình chắc nhiều bạn bè mình sẽ hơi hoảng, không khỏi ngạc nhiên. Năm nay Phương đã cạo đầu của mình. Phương gọi đó là “Điều dũng cảm nhất năm 2022”

Đánh dấu cho chuỗi bài nhìn lại năm qua của bản thân, bắt đầu từ mái tóc trở về không.

Cạo trọc đầu là ước nguyện của mình từ 10 năm trước. Ước nguyện đó được gieo duyên từ một người chị trong nhóm thiện nguyện, chị đã làm vậy và lòng mình khởi lên mong muốn từ đó.
Thích tóc dài vì mình dễ thương, ước muốn cạo đầu được cất trong nhà kho tâm hồn suốt hai năm trời.
Sau khi tốt nghiệp đại học, vào cuối mỗi năm, mình đều vạch ra ước nguyện sẽ cạo sạch tóc trên đầu. Đó luôn là “to do list” của cho năm tiếp theo, tiếp theo, tiếp theo nữa. Một dự án treo.
Nhưng mình thực sự muốn thực thi nó lắm.
Mình sợ.
Sợ làm nhân sự, nhìn đầu vậy ai dám tin tưởng hỏi han.
Sợ người ta hỏi nhiều, sao cắt tóc
Sợ mọi người nghĩ mình không “bình thường”
Sợ ba mẹ buồn
Sợ không có tóc, sợ cả tỉ thứ khác…..

Rồi thì ngồi lại.
Đây có phải việc mình muốn làm không? – Có
Đây có phải điều mình muốn không- Có
Việc này có ý nghĩa gì với mình?
Tóc là thứ có trên đầu mình từ khi mới sinh ra, đến nay đã được 29 năm. Lúc ngắn lúc dài, nhưng nó vẫn luôn ở đó. Tóc như ba mình nói – là gốc con người. Tóc với mình là hiện thân của quá khứ, của những điều mình đã được, bị, phải trải qua.
Mình muốn bước qua được nỗi sợ của mình.
Mình muốn chấm dứt những thương tổn trong quá khứ, làm lại mình với cuộc đời mới. Tạo nên một phiên bản mới của mình bằng ý thức, chủ đích và bằng sự thấu hiểu bản thân mình. Sự biết rõ cái mình muốn là gì?
Chuyện cạo đầu là dự án treo vì mình sợ. Mình đã vô tình đưa quyết định được làm gì với tóc mình cho người khác. Mình muốn lấy lại quyền làm chủ chính mình bằng cách quyết định tất cả mọi thứ về bản thân.

Chuyện dũng cảm nhất năm 2022

Chuyện dũng cảm nhất năm 2022

Cạo đầu thôi.
Ngày mình cạo đầu, người thợ cắt tóc hỏi ” Are you sure?”
Mình bảo bạn cứ làm đi. Khi tóc ngắn còn 2cm nữa, bạn lại hỏi “Do you want more?”
Giọng mình cương quyết : “Nothing will be left! please”
Sau khi làm xong, bạn bảo tay bạn vẫn đang còn run, vì ở đây chẳng có đứa con gái nào làm như vậy, và ở đây chỉ có nhà thờ, không có chùa để thấy sư cô.
Trong sự ngỡ ngàng của của cả salon, mình nhìn diện mạo mới trong gương. Hạnh phúc.
Thì ra, hạnh phúc khi dẹp được niềm day dứt suốt 10 năm chỉ cách mình có 45 phút.

Hết sợ chưa. – Dạ còn.
Mình không sợ gì với ai cả vì phiên bản mới tinh này của mình. Nhưng mình sợ ba mẹ buồn.
Suốt 2 tháng sau đó, khi ba mẹ gọi video call, mình toàn bảo bên này lạnh lắm, đội mũ và trùm khăn kín mít. Rồi thì tự hỏi mình đã làm rồi sao phải sợ vậy.
Ngồi lại với mình, nghiêm túc. Mình tìm ra được đằng sau nỗi sợ duy nhất còn lại đó là sự yêu thương, bảo vệ mình muốn dành cho hai con người đã sinh ra mình. Tình thương gia đình vẫn ở đó, mà mình cứ nghĩ là chẳng bao giờ có trong đời mình.
À, sau bao nhiêu tổn thương, mình cũng vẫn có thể yêu ba mẹ mình, vẫn muốn quan tâm, bảo vệ cảm xúc của họ.

Lời ra tiếng vào cũng nhiều. Housemate của mình của mình không chịu nổi cái đầu trọc, chuyển nhà, không sống cùng mình luôn.
Cũng có tổn thương nhẹ nhẹ, rồi cũng qua.
Bây giờ tóc đã thành tomboy, vẫn chưa một lần hối hận vì chuyện cạo đầu. Điều dũng cảm nhất năm 2022 đã được hình thành như thế.
Thank you to dare to get it done.
Love you – Myself.

Điều dũng cảm nhất năm 2022 – Vượt qua nỗi sợ

You Might Also Like

No Comments

    Leave a Reply